Hiện kết quả từ 1 tới 1 của 1

Chủ đề: Chào sự khờ dại thủa đầu đời con gái

  1. #1
    Junior Member sakazu's Avatar
    Tên thật : tt them
    Tuổi : tt
    Giới Tính : Male
    Đến Từ : Abu Dhabi
    Tham gia ngày
    Nov 2012
    Bài gửi
    8
    Cám ơn
    0
    Được cám ơn 0 lần trong 0 bài

    Mặc định Chào sự khờ dại thủa đầu đời con gái

    CHÀO SỰ KHỜ DẠI THỦA ĐẦU ĐỜI CON GÁI…

    Mùa này Hà Nội bắt đầu vào Đông, cái gió se se bầu trời mây ảm đạm của một thành phố xa lạ đưa em về với nỗi nhớ quê hương nhớ phố núi Sapa chìm trong những màn sương mù vây kín và đưa em về với nỗi nhớ anh...

    Em gặp lại anh ở nơi này giữa lòng thủ đô, trái tim của một đất nước là nơi luôn được soi sáng mỗi đêm bởi ánh đèn cao áp là nơi những âm thanh đêm vẫn mang đầy sự náo nhiệt.Nhưng càng sáng càng ồn ào thì lại dội về trong em những đêm trăng sáng tỏ không gian tĩnh lặng trong trẻo khi một cái cựa mình của gió cũng làm lay động màn đêm.Đấy là đêm của phố núi Sapa.
    Em đặt bút viết cho anh những dòng này khi trái tim em đã có sự ngự trị của một hình bóng khác, không phải là anh chính em cũng không lý giải ngọn nguồn cho những mâu thuẫn diễn ra trong mình. Trái tim rộng lớn lắm nhưng nó không thể chứa đựng được người thứ 2, tâm trí thì lại khác. Em vẫn nghĩ về anh những dòng suy nghĩ miên man không đầu không cuối về một chuyện tình đã qua, nốt nhạc đầu trong một bản nhạc trầm bổng của cuộc sống này. Nghĩ về anh nghĩ về tình đầu khờ dại.
    - "Ta thích mi,mi có thích ta không"
    - "Có, ta cũng thích mi thật lòng đấy"

    Ngô nghê quá những câu nói mang sắc màu của 2 đứa nhóc đang lớn 2 đứa nhóc đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời 18 tuổi cứ nghĩ sẽ nắm tay nhau bước qua cổng trường đại học và bước vào đời. Anh và em cứ hồn nhiên như thế thoả sức rong chơi trên những ngọn đồi bạt ngàn thông của vùng núi cao nụ cười cho đi với ánh mắt ngập tràn hạnh phúc hay những con đường đêm được soi sáng bởi ánh trăng,bởi chòm sao.
    Anh choàng tay ôm lấy em, ôm cả gió vào lòng gói trọn trong đó là mong ước được chở che. Em dịu dàng nép vào bờ vai anh với niềm tin về một tình yêu đầu cũng sẽ là tình yêu cuối. Nhưng khi còn mải mê trong sự ngây thơ đó em quên mất rằng tình yêu thật sự như một ly cocktail nhiều màu nhiều vị nhưng chua chát ngọt lịm nhấp môi nhiều lẫn cũng khiến người ta say.Và em đã say như thế,say trong thứ men đầu mờ ảo.
    Đêm hôm đấy bầu trời vẫn sáng, gió vẫn len lén luồn vào khung cửa nhu muốn thổi tung tất cả mang cho em sự tỉnh táo khi yêu nhưng không thể. Em yêu và dâng hiến, yêu và cho đi, yêu và mộng tưởng vào sự diệu kì của ràng buộc.
    Nhưng cuộc sống vẫn vậy lúc nào cũng như một viên pha lê đa sắc diện và cho em nhận thấy thuộc về nhau một cạch trần trụi như thế cũng không níu giữ được sự thay đổi của một trái tim. Em ngã, ngã rất đau xuống hố sâu của sự tuyệt vọng của một niềm tin khi vẫn là nụ cười ấy vẫn ánh mắt ấy nhưng lại dành cho một người khác, không phải là em!

    Cú ngã quá đau em trầy xước tưởng chừng như không bao giờ có thể đứng lên được, tấm ga trải giường trắng thẫm vệt máu ám ảnh em qua từng giấc mơ. Em vỡ vụn trong bế tắc những suy nghĩ về tương lai của một đời con gái. Em lê những bước chân rã rời trong miền quá khứ, giấu tất cả những nỗi buồn thật sâu, em vẫn sống vẫn cuời thật tươi với ánh mắt buồn bã. Nhưng nụ cuời đấy không kéo em lên mà ngược lại còn dìm em xuống sâu hơn.
    Những ngày Tết là cái cớ để người ta say, uống cho say rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại say đến khi tìm thấy mình trong gương em vẫn là một kẻ thất bại.
    Ngày tháng vẫn trôi theo quy luật tròn một tháng trước kì thi tốt nghiệp lớp 12, một thoáng thôi nhìn thấy mẹ cặm cụi bên bàn làm việc bỗng dưng mọi tế bào trong em như sống lại sự thức tỉnh của người lạc lối trong rừng sâu nhìn thấy ánh sáng cuối con đường. Thu hết can đảm,tìm lại chút bản lĩnh duy nhất còn sót lại em nhìn về tương lai về hai kì thi quan trọng chờ em ở trước mặt. Em lấp đầy chính mình bằng sách vở, các lớp học thêm và những đêm thức trắng.
    Một chiều mùa hè của 3 tháng sau đó cầm tờ giấy báo đỗ đại học trong tay em không cười cũng chẳng thể rơi nước mắt nữa.Lòng bình ổn như mặt hồ lặng gió.Mọi chuyện đã khác đi.

    Buổi chiều này khi Hà Nội đang chậm rãi bước những ngày vào đông em tình cờ gặp lại anh giữa phố phường tấp nập. Vẫn là anh đấy người đã trao cho em tình yêu đầu tiên với tất cả ngọt bùi. Sâu một góc nào đó trong tâm hồn, trái tim em [Only registered and activated users can see links. ] rung lên thật khẽ, vết thương không lành lại tấy đỏ đau nhức. Nhưng cũng còn một nơi khác, đó là lý trí. Bản lĩnh đẩy em bước qua anh với nụ cười bình thản.
    Chai sạn rồi những cảm xúc kia, cuộc sống cuốn em đi, em không đánh mất mình nhưng em đã thay đổi. Em vẫn yêu tình yêu đầu tiên đến cháy lòng. Nhưng em lại không còn yêu anh. Đó là cái kết cho mối tình đầu. Em buồn vì nó tan vỡ như người ta vẫn thường nói. Em đau vì nó đã lấy đi của em quá nhiều, nhưng em cũng vui vì em biết tự xoa dịu vết thương và đứng dậy,bước tiếp sống tiếp hoàn thiện hơn.
    Thôi chào anh nhé, cho mặt trời lại sáng, em chào anh chào sự khờ dại thủa đầu [Only registered and activated users can see links. ] đời con gái…

    GỬI MỐI TÌNH ĐẦU CÂM LẶNG

    Ba năm cùng trường cùng lớp. Có lẽ "đằng ấy" không thể ngờ được người mà "đằng ấy" luôn xem là bạn thân để tâm sự nỗi lòng lại chính là "người ấy’.

    Chúng ta cùng chung con đường đến lớp, chung con đường về nhà. Mỗi ngày "ấy" đều ngây thơ kể cho "đằng này" nghe những câu chuyện cổ tích hay những mẩu truyện ngắn về cách sống.
    "Đằng ấy" yêu thích những câu chuyện ấy trong hộc bàn của mình vào mỗi buổi sáng. Yêu thích luôn người đã giấu tên khi trao cho "ấy" những câu truyện kể. Và những ngày đến trường của "ấy" trở nên có ý nghĩa hơn nữa. Mỗi [Only registered and activated users can see links. ] ngày đến lớp không những "ấy" học được những kiến thức căn bản của trường học. Mà "ấy" còn được học nhiều cách sống ở đời, những tấm gương, những màu sắc khác của cuộc sống….
    Rồi mỗi buổi chiều gió se se lạnh. Những câu chuyện "ấy" hào hứng kể lại cho "đằng này" với vẻ mặt hớn hở, ngây ngô. "Đằng này" cũng lắng nghe nhiệt tình và xúc động. Cứ như đây là lần đầu tiên nghe được câu chuyện hay đến vậy. Mặc dù đó là câu chuyện mà "đằng này" mỗi đêm trước khi đi ngủ đã viết vào tờ giấy màu tim tím, gấp thành con hạc giấy, ngôi sao, hay chiếc thuyền…. Tất cả đều để lại cho "đằng ấy" một niềm hạnh phúc nho nhỏ, nhưng cũng đủ để làm nỗi buồn thường nhật [Only registered and activated users can see links. ] trong "ấy" vơi đi.

    Niềm hạnh phúc nho nhỏ mỗi ngày kéo dài làm đôi mắt vốn to tròn của "ấy" nay càng long lanh, xinh xắn hơn. "Ấy" sống vui vẻ hơn, năng động hơn và tràn đầy niềm tin. Hạnh phúc của "đằng ấy" được đong điếm đủ đầy bằng niềm hạnh phúc đến tuyệt vời của "đằng này". Cuộc sống thật đẹp khi cảm nhận được nụ cười của người mình yêu mến. Dù chỉ là trong thầm kín…..
    Rồi mùa phượng đỏ cũng đã đến. Thật kỳ lạ vì loài hoa đỏ tuyệt đẹp này lại mang nét buồn bã nhẹ nhàng nhưng thật xót xa. Vẻ đẹp của niềm tiếc nuối, chia xa. Tốt nghiệp rồi, "ấy" đi theo con đường mà mình đã chọn lựa. "Đằng này" cũng vậy. Nhưng sao không khỏi bùi ngùi. Ngày cuối cùng chia tay lớp. Tất cả nữ sinh đều khóc, trong đó có "ấy". Chúng ta ôm nhau thật nhiều, chúc nhau thành công cũng thật nhiều. Nỗi lòng xa thầy cô, xa bạn, xa mái trường. Ai cũng ngậm ngùi, lặng lẽ.
    Nhưng thẳm sâu trong tâm hồn, "đằng này" mang trong lòng nỗi buồn vô hạn. Nỗi đau của cuộc chia tay mọi người, chia tay "ấy"_ người tôi yêu thầm lặng. Thật khó nói và không dễ chịu chút nào….mắt nhòe đi và nặng trĩu. Có gì đó chực rơi nhưng cố nén. Bỗng nghe tiếng nói quen thuộc nhưng mơ hồ, xa dịu vợi…

    Khi tàn phượng cuối cùng "đằng này" nhìn thấy được rơi trên khoảng trường yên ắng. Cũng là lúc mặt trời tắt ánh nắng hoàng hôn. Chợt nhói lòng se sắt. Vậy là mùa phượng cuối cùng của thời học sinh vụng dại đã đi qua. Để lại trong lòng bao điều chưa nói. Một nỗi lòng thổn thức với tà áo trắng buâng khuâng. Chợt thấy "đằng ấy" mỉm cười tươi như loài phượng đỏ. Gởi mối tình đầu câm lặng cánh hoa vừa mới nở….
    Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng nhớ
    Dấu chân xưa ai để lại sân trường
    Ta có một thời yêu không dám ngỏ
    Ngày chia tay em chợt đẹp lạ thường!
    Tàn phượng đỏ..!
    Thay đổi nội dung bởi: sakazu, 27-02-2013 lúc 16:59 PM
    Wellcome to Room4viet.com

Tags for this Thread

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
  •